Camille Pissarro

Danish-French, Impressionist and Neo-Impressionist, 1830-1903

 Page 1 of 1   


PIS-01 The Hermitage at Pontoise
Giá: Liên hệ


PIS-02 Chrysanthemums in a Chinese Vase
Giá: Liên hệ

PIS-03 Path of Hermitage at Pontoise
Giá: Liên hệ

PIS-04 The Avenue, Sydenham
Giá: Liên hệ
 
PIS-05 In the Garden of Les Mathurins at Pontoise
Giá: Liên hệ
 
PIS-06 House in the Hermitage, Pontoise
Giá: Liên hệ
 
PIS-07 Bouquet of Flowers
Giá: Liên hệ
 
PIS-08 The Railroad Bridge, Pontoise
Giá: Liên hệ

 Page 1 of 1   

 

Camille Pissarro (1830-1903) là họa sĩ người Pháp gốc Đan Mạch theo trường phái ấn tượng  và tân ấn tượng. Tầm quan trọng của ông nằm ở những đóng góp của ông đối với cả hội họa ấn tượng và hậu ấn tượng. Pissarro nghiên cứu từ những người tiên phong vĩ đại, bao gồm cả Gustave Courbet và Jean-Baptiste-Camille Corot. Sau đó ông học và làm việc cùng với Georges Seurat và Paul Signac khi ông theo phong cách tân ấn tượng ở tuổi 54.

Năm 1873, ông đã tham gia thành lập một hội tập thể gồm mười lăm nghệ sĩ đầy tham vọng, trở thành nhân vật then chốt trong việc duy trì nhóm và khuyến khích các thành viên khác. Nhà sử học nghệ thuật John Rewald đã gọi Pissarro là "lãnh đạo của các họa sỹ theo trường phái ấn tượng", không chỉ bởi vì ông là người lớn tuổi nhất trong nhóm, mà còn "nhờ đức tính của ông ta, tính cách cân bằng, tử tế và nhiệt tình". Cézanne nói "ông ấy là cha của tôi, một người đàn ông để tư vấn và một người giống như Đức chúa trời", và ông cũng là một trong những bậc thầy của Gauguin. Renoir đề cập đến tác phẩm của Pissaro như là "cách mạng".

Pissarro là họa sĩ duy nhất đã triển lãm các tác phẩm của mình tại tất cả tám cuộc triển lãm hội họa ấn tượng ở Paris, từ năm 1874 đến năm 1886. Ông đã "thể hiện mình như một người cha không chỉ với những họa sĩ theo trường phái ấn tượng" mà còn đối với tất cả bốn họa sĩ theo trường phái hậu ấn tượng chủ chốt là Georges Seurat, Paul Cézanne, Vincent van Gogh và Paul Gauguin.

Camille Pissarro (1830-1903) was a Danish-French Impressionist and Neo-Impressionist painter. His importance resides in his contributions to both Impressionism and Post-Impressionism. Pissarro studied from great forerunners, including Gustave Courbet and Jean-Baptiste-Camille Corot. He later studied and worked alongside Georges Seurat and Paul Signac when he took on the Neo-Impressionist style at the age of 54.

In 1873 he helped establish a collective society of fifteen aspiring artists, becoming the "pivotal" figure in holding the group together and encouraging the other members. Art historian John Rewald called Pissarro the "dean of the Impressionist painters", not only because he was the oldest of the group, but also "by virtue of his wisdom and his balanced, kind, and warmhearted personality". Cézanne said "he was a father for me. A man to consult and a little like the good Lord," and he was also one of Gauguin's masters. Renoir referred to his work as "revolutionary".

Pissarro is the only artist to have shown his work at all eight Paris Impressionist exhibitions, from 1874 to 1886. He "acted as a father figure not only to the Impressionists" but to all four of the major Post-Impressionists, including Georges Seurat, Paul Cézanne, Vincent van Gogh and Paul Gauguin.